FB Bạch Hoàn

11-1-2019

“Trời ơi là Trời!

Làm sao có thể im lặng được nữa đây?

Hãy đặt địa vị bản thân và gia đình mình vào hoàn cảnh ấy, ai chịu nổi đây?

Vô lí, vô đạo, vô nhân, vô pháp…”.

Chứng kiến những gì đang xảy ra ở TP.HCM, mà cụ thể là câu chuyện cưỡng chế ở Vườn rau Lộc Hưng, Q.Tân Bình, TP.HCM, một người chị của tôi từng là cán bộ quản lý đất đai ở Bộ Tài nguyên môi trường, đã thốt lên như vậy. Hơn ai hết, chị ấy hiểu cái gọi là bi kịch đất đai đang diễn ra khắp nơi trên đất nước này. Đất đai, dự án, thu hồi, cưỡng chế… đã khiến không biết bao nhiêu cuộc đời bị đánh cắp. Chị ấy nói rằng, vì những điều trông thấy mà bất an toàn diện.

Ông Nguyễn Thiện Nhân từng nói thành phố mà ông đang là người đứng đầu phải là một thành phố văn minh, nghĩa tình.

Thành phố nghĩa tình ư?

Có nghĩa tình nào lại cưỡng chế, nói đúng hơn là biến hàng trăm căn nhà thành đống đổ nát, khiến người dân rơi vào cảnh màn trời chiếu đất vào những ngày giáp Tết? Có chính quyền nào dám vỗ ngực là nghĩa tình khi hành động như những chiếc máy xúc, máy ủi lạnh lùng đập và phá?

Nào chỉ có thế…

Khi Kiểm toán Nhà nước yêu cầu các địa phương rà soát quy trình thủ tục giao đất cho các doanh nghiệp, lập tức, TP.HCM ban ra quyết định dừng mọi giao dịch mua bán, hoàn thiện hồ sơ pháp lý các căn hộ của người dân và doanh nghiệp tại hàng chục dự án nhà ở, khiến hàng chục ngàn người ngơ ngác không biết nhà cửa của mình sẽ ra sao.

Hành động nhanh nhảu dừng, cấm bất chấp không có quy định nào cho phép (để rồi phải rút lại) cho thấy, họ nghĩ đến việc bảo vệ cái ghế của mình trước khi nghĩ cho tài sản của dân.

Có vẻ như họ bị ám ảnh bởi đất đai đến mức luẩn quẩn. Thủ Thiêm còn như chảo lửa lại đốt thêm Lộc Hưng. Hàng trăm người dân Lộc Hưng hoang mang vẫn chưa đủ hay sao mà phải có thêm hàng chục ngàn người dân sở hữu chung cư rơi vào cảnh ngơ ngác không biết chuyện gì sẽ diễn ra với tài sản của mình?

Tôi nhìn thấy ở TP.HCM một chính quyền tồi. Đứng ở góc độ người dân, đó là một chính quyền vô cảm, một chính quyền lạnh lùng khi đã gạt qua một bên những thân phận người yếu thế. Ngay cả khi nhìn thực trạng ấy qua lăng kính “tính Đảng”, thì quan điểm cá nhân tôi vẫn thấy đó là một chính quyền vô chính trị.

Bằng cách đẩy dân ra đường những ngày cận Tết, bằng cách khiến dân nơm nớp lo lắng cho số phận căn nhà hợp pháp, mua bằng những đồng tiền phải đổ mồ hôi sôi nước mắt tích cóp mà thành, hành động của những người thực thi công vụ lĩnh vực đất đai ở TP.HCM đã góp phần tước đoạt niềm tin của người dân vào chính thể mà lẽ ra nhiệm vụ của họ là phải vun vén và níu giữ.

Thủ Thiêm, Lộc Hưng, rồi ngay cả việc cấm mọi giao dịch mua bán căn hộ ở hàng loạt khu chung cư, cho thấy những người thực thi công vụ, những người điều hành chính sách ở TP.HCM nhìn thấy chữ DỰ ÁN trước chữ DÂN SINH, nhìn thấy chữ ĐẤT trước chữ Dân, nhìn thấy chữ LỢI ÍCH trước chữ LÒNG DÂN.

Liệu những người đứng đầu Đảng có nhận ra, một chính quyền không biết an dân không chỉ gieo rắc nỗi hoảng sợ cho người dân và doanh nghiệp, mà còn là nguy cơ cho cả chính thể này?



Bạn đang theo dõi bài viết "Tìm đâu thấy hai chữ AN DÂN?" trích từ nguồn Báo TIếng Dân do BBT Tiêu Điểm Tổng hợp và đưa tin. Nếu bài viết hay và bổ ích xin vùi lòng chia sẻ lên Facebook để mọi người cùng xem hoặc để bình luân vào khung bình luận phía dưới.

Bình Luận

Bài Viết Liên Quan